Giáo Lý Sáng Thế Ký Chương 2


Hai câu đầu tiên của Chương 2 của Sáng Thế Ký nói ngay như sau: “Ấy vậy, trời đất và muôn vật đã dựng nên xong rồi. Ngày thứ bảy, Ðức Chúa Trời làm xong các công việc Ngài đã làm, và ngày thứ bảy, Ngài nghỉ các công việc Ngài đã làm.”

Sau đó mới nói đến “…Giê-hô-va Ðức Chúa Trời dựng nên trời và đất.“, rồi kế tiếp: 
“Giê-hô-va Ðức Chúa Trời bèn lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sanh khí vào lỗ mũi; thì người trở nên một loài sanh linh.“ (STK 2:7; “Hình người” này ở đây là A-đam).

Sau khi tạo ra A-đam thì Giê-hô-va Đức Chúa Trời tạo ra vườn địa đàng Ê-đen với một con sông từ đó chảy ra để tưới vườn, rồi chia sông làm bốn nhánh, v.v.  Trong vườn địa đàng Ê-đen Giê-hô-va Đức Chúa Trời lại “…khiến đất mọc lên các thứ cây đẹp mắt, và trái thì ăn ngon; giữa vườn lại có cây sự sống cùng cây biết điều thiện và điều ác.“ (STK 2:9).  Rồi Giê-hô-va Đức Chúa Trời đem A-đam vào vườn Ê-đen để trồng trọt và gìn giữ vườn, và phán dạy A-đam rằng ngươi có thể tự do ăn hoa quả của các thứ cây trong vườn, ngoại trừ cây biết điều thiện và điều ác, vì “cái ngày mà ngươi ăn nó, ngươi sẽ chết chắc”. 

Kế tiếp: “Giê-hô-va Ðức Chúa Trời lấy đất nắn nên các loài thú đồng, các loài chim trời, rồi dẫn đến trước mặt A-đam đặng thử xem người đặt tên chúng nó làm sao, hầu cho tên nào A-đam đặt cho mỗi vật sống, đều thành tên riêng cho nó.“ (STK 2:19)

Sau khi tạo ra các loài thú rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời làm cho A-đam ngủ mê, rồi lấy một chiếc xương sườn của A-đam ra, dùng đó làm nên một “người nữ, đưa đến cùng A-đam” (STK 2:22).  Sáng Thế Ký Chương 2 chấm dứt với những câu sau:

“A-đam nói rằng: Người nầy là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi mà ra. Người nầy sẽ được gọi là người nữ, vì nó do nơi người nam mà có. Bởi vậy cho nên người nam sẽ lìa cha mẹ mà dính díu cùng vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thịt. Và, A-đam và vợ, cả hai đều trần truồng, mà chẳng hổ thẹn.“ (STK 2:23 - 2:25)


No comments:

Post a Comment